.::Zooz Team::.

    Cuộc đời đầy tai họa của người giết rùa khổng lồ ở Yên Bái

    Share

    Ga_001™
    T-MOD
     T-MOD

    <b>Ngày tham gia</b> Ngày tham gia : 19/01/2010
    <b>Tổng số bài gửi</b> Tổng số bài gửi : 334
    <b>Vcoin hiện có</b> Vcoin hiện có : 8593
    <b>Được cám ơn</b> Được cám ơn : 22
    <b>Câu nói ưa thích</b> Câu nói ưa thích : zo0z sao vắng tanh zậy:(
    <b>Tui tên</b> Tui tên : keny™
    <b>Tuổi</b> Tuổi : 22
    <b>Đẻ nhật</b> Đẻ nhật : 30/07/1994
    <b>Giới tính</b> Giới tính : Nam <b>Đến từ</b> Đến từ : HCM Cyti

    Cuộc đời đầy tai họa của người giết rùa khổng lồ ở Yên Bái

    Bài gửi by Ga_001™ on Fri Jan 29, 2010 1:07 am

    Cuộc đời đầy tai họa của người giết rùa khổng lồ ở Yên Bái


    Người dân quanh vùng kể rành rọt về những tai họa mà người giết rùa khổng lồ và gia đình phải gánh chịu.
    Xưa
    nay, các nhà khoa học nghiên cứu về rùa vẫn giữ kín những thông tin về
    xuất xứ các loài rùa, giải nghi ngờ có họ hàng với các “cụ rùa” Hồ
    Gươm. Các nhà khoa học chỉ nói chung chung rằng, rùa Hồ Gươm có xuất xứ
    từ Thanh Hóa, Hòa Bình, Phú Thọ, Yên Bái, Hà Tây (cũ)… chứ tuyệt nhiên
    không nói rõ địa điểm cụ thể là hồ nào, sông nào, suối nào.

    Người dân dọc sông Hồng coi loài mai cứng mới là rùa.
    Ngay
    như hồ Đồng Mô (Ba Vì, Hà Nội), là hồ nước được các nhà khoa học để ý,
    nghiên cứu kỹ lưỡng và nghi ngờ có rùa khổng lồ từ mấy chục năm nay,
    song thông tin mà các nhà khoa học cung cấp cho bạn đọc chỉ là: “Phát
    hiện loài rùa có nguồn gốc với rùa Hồ Gươm tại hồ nước cách Hà Nội 60km
    về phía Tây!”. Chỉ đến khi một “ông rùa” bò ra khỏi hồ, bơi lõm bõm ở
    sông Tích Giang và được báo chí thế giới loan tin ầm ĩ, thì người ta
    mới biết rằng, hồ Đồng Mô có “rùa Hồ Gươm”.
    Chẳng
    thế mà chuyện một ông xã đội trưởng dùng súng AK bắn chết một “cụ rùa”
    ở Yên Bái từ năm 1984, được hầu hết các “nhà rùa học” nước ta và rất
    nhiều nhà khoa học yêu rùa trên thế giới biết đến, song hàng triệu
    người dân Việt Nam yêu mến “cụ rùa” Hồ Gươm vẫn không hay biết.

    Còn "cụ rùa" Hồ Gươm thì người ta gọi là con giải.
    Tôi
    lang thang nhiều ngày dọc các hồ nước lớn ven sông Hồng từ ngã ba Bạch
    Hạc, qua huyện Cẩm Khê, Sông Thao, Thanh Ba, Yên Lập, Hạ Hòa của tỉnh
    Phú Thọ, đến tận huyện Trấn Yên của Yên Bái hỏi về loài rùa khổng lồ,
    song ai cũng lắc đầu không biết. Nhưng ai cũng bảo: “Rùa bé lắm, chỉ có
    con giải là to thôi, to như con giải ở Hồ Gươm ấy!”.
    Tôi
    vô cùng yêu mến “nhà rùa học” Hà Đình Đức, người đã có trọn 15 năm
    nghiên cứu “cụ rùa” Hồ Gươm, và nhất nhất khẳng định rùa Hồ Gươm là
    loài rùa mới, có tên Rafetus Leloii, chứ không phải là con giải như hầu
    hết các nhà khoa học trong nước và thế giới phát biểu. Nhưng chuyện
    100% người dân ở vùng đất dọc ven sông Hồng gọi “cụ rùa” Hồ Gươm là con
    giải, thì tôi cũng đành phải gọi “cụ rùa” Hồ Gươm là con giải cho dễ
    hỏi thăm.

    Hoàng hôn trên đầm Minh Quân.
    Cứ
    lần dò hỏi han dọc bờ sông Hồng, rồi tôi cũng có được địa chỉ của một
    người nổi tiếng… khắp xã Minh Quân (Trấn Yên, Yên Bái), đó là ông Hoàng
    Xuân Bốn. Ông Bốn không nổi tiếng vì giàu có, chơi sang hay có biệt tài
    gì, mà chỉ vì từ chục năm nay, liên tiếp có các nhà khoa học, có cả
    những ông Tây da trắng, cao lênh khênh đi ôtô xịn tìm gặp, thậm chí ăn
    ở nhà ông nhiều ngày chỉ để chụp ảnh, quay phim, ngắm nghía cái mai và
    cái sọ con giải đã mục.
    Họ tỉ mẩn hỏi ông về tập
    tính loài giải, cách săn giải, cách phát hiện ra giải và kết cục là họ
    muốn có một câu trả lời: Đầm Minh Quân còn giải khổng lồ hay không? Mỗi
    khi ra về, họ đều ngỏ lời được đẽo một mẩu mai rùa bằng đầu tăm để đem
    đi phân tích.
    Với người dân nơi dây, chuyện ông Bốn
    sở hữu cái mai rùa thì chả có gì đáng nói, bởi người dân nơi đây thường
    xuyên ninh mai rùa khổng lồ để nấu chuối xanh, hoặc đem nấu cao như nấu
    cao khỉ, đem pha với rượu uống tăng cường… khả năng đàn ông.

    Hoàng Xuân Bốn vừa trải qua cơn tai biến.
    Đã
    có không biết bao nhiêu lượt nhà khoa học trong và ngoài nước dựng lều,
    hoặc ở trọ trong các gia đình bên đầm Minh Quân, cái đầm khổng lồ ngay
    sau nhà ông Hoàng Xuân Bốn, chỉ để mong tìm được câu trả lời: Đầm còn
    rùa hay không? Họ thất bại hay thành công thì có giời mới biết. Dù có
    may mắn chụp được ảnh cụ rùa ngóc đầu lên mặt nước thở phì phò như
    trâu, hoặc bới được cả đống trứng rùa to như trứng ngỗng trên đảo lau
    sậy, thì họ cũng chả dại gì mà công bố cho đám săn “ba ba” mai mềm
    khổng lồ mò đến hành nghề.
    Loanh quanh mãi ở mấy
    cái đập của đầm Minh Quân, rồi tôi cũng tìm thấy nhà ông Hoàng Xuân
    Bốn. Nhưng mấy bà chỉ đường bảo: “Vào nhà ông ấy phải cẩn thận nhé,
    không vợ chồng ông ấy vác đòn gánh đánh cho té khói đấy!”.

    Ông Bốn kể về vụ săn rùa.

    do mấy bà láng giềng đưa ra là bao nhiêu năm nay, gia đình ông Bốn đã
    quá mệt mỏi với việc đón tiếp các nhà khoa học, vừa mất thời gian, lại
    chả được lợi lộc gì. Tuy nhiên, theo họ, nguyên nhân chính khiến vợ
    chồng ông Hoàng Xuân Bốn nổi đóa là họ không muốn nhắc một từ, một chữ
    nào liên quan đến “cụ rùa” nữa, bởi theo họ từ sau khi ông Bốn giết “cụ
    rùa” khổng lồ kia, gia đình và bản thân ông Bốn gặp rất nhiều bất hạnh.
    Người
    dân quanh vùng kể rành rọt về những bất hạnh mà ông Bốn và gia đình
    phải gánh chịu sau ngày sát hại “cụ rùa”. Theo họ, thứ nhất là đứa cháu
    mới 6 tuổi bị mắc bệnh tự dưng nói năng nhảm nhí.

    Liệu đầm Minh Quân có còn loài rùa khổng lồ như thế này?
    Thứ
    hai, đúng một năm sau ngày làm thịt “cụ rùa” khổng lồ chiêu đãi hàng
    xóm, đôi mắt ông Bốn bỗng dưng mờ dần rồi mù tịt mà không rõ nguyên
    nhân. Vợ con phải đưa ông đi hết bệnh viện này đến bệnh viện khác chữa
    trị suốt mấy năm trời, tốn kém không biết bao nhiêu mà kể, đôi mắt ông
    mới bình thường trở lại.
    Tưởng rằng tai họa như vậy
    là “đủ” lắm rồi, nào ngờ, hai năm nay, ông Hoàng Xuân Bốn lại phải gánh
    thêm một tai họa không thể nặng hơn, với hai lần bị tai biến mạch máu
    não.Dù bị liệt nửa người với một cánh tay cứng đơ
    thừa thãi, dù mang làn da trắng bệch của người ít ra khỏi nhà, dù trí
    nhớ qua cơn "địa chấn" tai biến đã không còn rành mạch, song khi hỏi về
    vụ sát hại con giải khổng lồ, ông Hoàng Xuân Bốn vẫn kể lại với giọng
    vừa hào hứng vừa… sờ s

      Hôm nay: Fri Dec 09, 2016 8:34 pm