.::Zooz Team::.

    Theo dấu loài trăn ăn thịt ở Hà Nam

    Share

    Ga_001™
    T-MOD
     T-MOD

    <b>Ngày tham gia</b> Ngày tham gia : 19/01/2010
    <b>Tổng số bài gửi</b> Tổng số bài gửi : 334
    <b>Vcoin hiện có</b> Vcoin hiện có : 8593
    <b>Được cám ơn</b> Được cám ơn : 22
    <b>Câu nói ưa thích</b> Câu nói ưa thích : zo0z sao vắng tanh zậy:(
    <b>Tui tên</b> Tui tên : keny™
    <b>Tuổi</b> Tuổi : 22
    <b>Đẻ nhật</b> Đẻ nhật : 30/07/1994
    <b>Giới tính</b> Giới tính : Nam <b>Đến từ</b> Đến từ : HCM Cyti

    Theo dấu loài trăn ăn thịt ở Hà Nam

    Bài gửi by Ga_001™ on Fri Jan 29, 2010 9:34 pm

    Theo dấu loài trăn ăn thịt ở Hà Nam


    Vợ ông Kiên kể: 'Năm trước đàn dê đẻ được 20 con, thế nhưng đàn dê con chỉ còn lại một nửa, còn lại bị trăn 'chén' hết...'.
    Lên núi tìm trăn
    Những
    dãy núi đá trùng điệp tại hai xã Thanh Hải và Thanh Nghị thuộc huyện
    Thanh Liêm (Hà Nam) thực sự là vương quốc của loài trăn. Từ bao đời
    nay, trăn vẫn ẩn mình trong những hang đá hoang vu trên đỉnh núi. Chẳng
    ai biết có bao nhiêu trăn nhưng nhìn vào số lượng dê của người dân hằng
    năm bị trăn ăn thịt ước lượng số trăn trên núi là... nhiều vô kể.
    Một
    thời phong trào nuôi dê tại hai xã Thanh Hải và Thanh Nghị phát triển
    mạnh nhưng nay hầu hết đã bỏ nghề. Có hai nguyên nhân khiến người dân
    quay lưng lại với dê. Thứ nhất, đây là loại vật khó nuôi, thứ hai là dê
    bị trăn bắt hằng năm quá nhiều, dê đẻ đến đâu trăn ăn thịt đến đó.
    Những chú dê biến mất
    Ông
    Nguyễn Văn Kiên, thôn Bồng Lạng Hạ, xã Thanh Nghị là một trong những hộ
    dân nuôi dê nhiều và lâu năm của huyện Thanh Liêm. Có được "địa lợi" là
    dựa lưng vào những dãy núi đá bạt ngàn. Thời hoàng kim, đàn dê nhà ông
    Kiên có đến hàng trăm con. Nhà ông Kiên tòa ngang dãy dọc và ông khẳng
    định có được như vậy tất cả đều từ dê mà ra.
    Thế
    nhưng có một thực tế, diện tích các núi đá tại Thanh Liêm đang bị các
    nhà máy xi măng "nuốt" dần. Dê lại là loài vật "khó tính khó nết", bệnh
    tật liên miên, nếu không có kinh nghiệm rất dễ trắng tay chỉ sau một
    mùa dịch bệnh.
    Một yếu tố nữa là muốn nuôi dê ở
    đây, chủ đàn dê phải biết chấp nhận "sống chung" với trăn. Mỗi năm,
    trong tổng số đàn dê phải mất đi một số lượng đáng kể do bị trăn ăn
    thịt.
    Vẫn biết đàn dê hao hụt hằng năm do trăn
    "xơi" luôn nằm trong sự tính toán của các chủ dê, tuy nhiên cũng có lúc
    "đen", hàng chục con dê con "mất tích" chỉ trong một hai tháng khiến
    người dân không kịp trở tay. Với số lượng dê mất quá lớn không ít hộ
    dân "nản" và đành bỏ con vật giàu kinh tế này. Luôn giám sát đàn dê
    khắt khe nhưng có năm nhà ông Kiên cũng mất đến hàng chục con.

    Minh, vợ ông Kiên kể: "Năm trước đàn dê đẻ được 20 con, thế nhưng đàn
    dê con chỉ còn lại một nửa, còn lại bị trăn "chén" hết. Tính cả mất
    trộm, cả số dê bị trăn ăn, năm ngoái nhà tôi mất đi 5 - 6 tạ dê. Con số
    đó ai chả nản".
    Lên núi tìm trăn
    Chúng
    tôi đến Thanh Nghị sau những ngày rét cắt da cắt thịt. 10h sáng, tiếng
    người đã í ới gọi nhau khắp núi, ông Kiên cho biết, đây là thời điểm
    thích hợp để đi kiểm tra đàn dê. Mưa lạnh, dê sẽ nấp trong những hang
    đá không đi ăn và trăn cũng vậy.
    Loài trăn chỉ hoạt
    động khi trời khô ráo. Các hộ nuôi dê ở đây đều thả rông dê, cho ăn ngủ
    trên núi. Chỉ khi nào cần bán thịt mới huy động lực lượng lên lúi lùa
    đàn dê về.
    Chúng tôi xin đi cùng ông Kiên lên núi
    đá. Bà Minh vợ ông Kiên tỏ ra ái ngại: "Nguy hiểm lắm đấy, núi đá dốc
    lại trơn, chẳng có lối đi đâu. Bám theo các vách đá mà trèo, dân ở đây
    quen rồi chứ các chú tôi sợ...".
    Trước quyết tâm
    của chúng tôi, vợ chồng ông Kiên cũng chiều lòng. Tìm cho chúng tôi
    những đôi dép để thay thế cho "đôi giầy phố", cả đoàn lục đục theo ông
    Kiên lên núi. Dãy núi, nơi đàn dê nhà ông Kiên kiếm ăn không cao lắm.
    Chỉ có điều lên được đến đỉnh núi thật không đơn giản.
    Chẳng
    có lấy một con đường, leo hết vách đá này lại đến vách đá khác. Người
    leo lên trước kéo người sau. Núi đá ít cây cỏ, thỉnh thoảng lại gặp
    những chiếc hang lớn sâu hun hút. Ông Kiên bảo, đó là những "ngôi nhà"
    lý tưởng của loài trăn.
    Trên đường đi chúng tôi bắt
    gặp những chủ dê khác. Họ hỏi thăm nhau đôi điều về đàn dê rồi lại lầm
    lũi đi tìm và phát ra những âm thanh là những ký hiệu riêng biệt để đàn
    dê nhà nhận ra mà lên tiếng. Trên núi đá không chỉ có thế giới của dê
    và trăn. Có nhiều người cũng tranh thủ lúc trời nắng đẹp để lên núi tìm
    cây sộp.
    Anh Nguyễn Thế Vinh, một người đi săn cây
    sộp cho biết: “Đây là loại cây cảnh có thế rất đẹp, giống cây si nhưng
    quý và hiếm hơn vì chỉ sống trên núi đá. Có những cây giá bạc triệu
    nhưng ở chỗ hiểm nên cánh săn cây cũng chỉ biết nhìn trong nuối tiếc".
    Nhóm
    của Vinh hôm đó may mắn tìm thấy một cây ở vách đá thấp, buộc dây vào
    vách đá và đu mình leo lên. Trong chốc lát, cây sộp đã được Vinh cùng
    những người bạn cậy đá mang xuống.
    Vinh hồ hởi:
    "Thế là có hơn triệu bạc rồi các anh ạ". Nhóm của Vinh chào chúng tôi
    và vội vàng xuống núi để mang cây sộp đi bán. Chúng tôi lại tiếp tục
    hành trình leo núi...

      Hôm nay: Mon Dec 05, 2016 11:28 am