.::Zooz Team::.

    Nước mắt người cha của osin giết chủ nhà

    Share

    lucky.smile
    MOD
     MOD

    <b>Ngày tham gia</b> Ngày tham gia : 26/01/2010
    <b>Tổng số bài gửi</b> Tổng số bài gửi : 201
    <b>Vcoin hiện có</b> Vcoin hiện có : 3938
    <b>Được cám ơn</b> Được cám ơn : 3
    <b>Tui tên</b> Tui tên : Lucky:X:X:X
    <b>Tuổi</b> Tuổi : 24
    <b>Đẻ nhật</b> Đẻ nhật : 29/07/1992
    <b>Giới tính</b> Giới tính : Nữ <b>Đến từ</b> Đến từ : zooz team - FSP :X

    Nước mắt người cha của osin giết chủ nhà

    Bài gửi by lucky.smile on Sat Jan 30, 2010 10:05 am

    Trần Thị Vui (còn gọi là Vân), 16 tuổi, quê ở Vĩnh Lộc, Thanh Hóa được gia đình chị An ở phố Hai Bà Trưng, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội nhận vào giúp việc. Cả nhà chị coi Vui như người thân trong gia đình, quan tâm chăm sóc khá chu đáo. Ngay cả Vui cũng xác nhận, không có ai tốt như chủ nhà thuê cô ta. Nhưng rồi, Vui bất ngờ làm đổ vỡ tình cảm thương yêu đó của gia đình chị An, ra tay sát hại mẹ của cô chủ nhà bằng nhiều nhát dao để cướp tài sản.

    Vui bị đưa ra xét xử tại TAND Hà Nội về hành vi giết người cướp tài sản. Ông Trung, bố của Vui, lặn lội từ Thanh Hóa theo triệu tập từ Tòa để làm giám hộ cho con, vì khi gây án nữ sát thủ này chưa đến tuổi vị thành niên. Bắt chuyến xe từ sớm, ông ra Hà Nội đúng lúc cảnh sát đưa Vui vào phòng xử. Cha con gặp nhau qua ánh mắt, cả hai òa khóc.

    So với hôm bị bắt, Vui trông béo lên. Nhìn cô gái này, không ai đoán được hành vi của Vui gây ra trước đó 5 tháng. Tóc để xõa, Vui lầm lũi bước. Người nhà nạn nhân cũng tập trung sớm tại Tòa. Vui chỉ dám nhìn người bố đang rướn chân giữa những người tới dự, ngó con gái. Cô ta tránh mọi ánh mắt giận dữ từ phía gia đình chị An. Vui trông già hơn nhiều với tuổi 16.
    Trần Thị Vui nức nở trong thời gian HĐXX nghị án.

    Ông Trung nhìn thấy con nhanh chóng khuất sau những chiếc mũ của cảnh sát dẫn giải. Mái tóc ông bạc trắng, người gày gò, khắc khổ. Trời lạnh buốt nhưng người cha đau khổ chỉ mặc một chiếc áo sơ mi và một áo khoác mỏng bên ngoài. Ông đi đôi dép lê để hở hai bàn chân đen đúa, thâm tím. Vai ông run lên bần bật vì lạnh và vì thương con. Mặc cho với Nhà nước, pháp luật Vui phạm trọng tội nhưng nó vẫn là đứa con ông đứt ruột sinh ra. Ông bảo, cha mẹ nào chẳng mong con mình trưởng thành, giờ nó phạm tội thì "máu chảy ruột mềm", ông đau lắm.

    Nhìn ông Trung, chị An và gia đình cũng không khỏi thương cảm. Họ căm giận osin mình coi như con cái trong nhà bao nhiêu nhưng cũng bày tỏ sự cảm thông với người cha này. Chị An kể, trước khi gây án, Vui bị ốm, gia đình chị thuốc thang, tẩm bổ để cho người giúp việc mau chóng mạnh khỏe. Nhà neo người, Vui được quý mến. "Vậy mà, nó nỡ ra tay với một bà cụ đã 70 tuổi, người từng chăm sóc lúc nó ốm", chị An nói.

    Vui đứng trước vành móng ngựa, đối diện với HĐXX, gương mặt lúc nào cũng rũ xuống. Từng lời đứt quãng, bị cáo đã khai nhận hành vi giết bà Nguyễn Thị Kim Khanh. Ngày 28/6, vợ chồng chị An đi nghỉ mát và nhờ bà Khanh sang trông nhà. Trong những ngày ở đây, Vui để ý thấy bà cụ có chiếc két sắt để tiền và vàng. Chiếc két chỉ khóa bằng chìa, không khóa bằng mã nên cô ta nảy sinh ý định sát hại bà Khanh để lấy tiền, vàng.

    Khoảng 3h sáng ngày 2/7, cơ hội ra tay đã đến với Vui khi cô ta phát hiện bà Khanh ngủ không khóa cửa phòng. Vui vào bếp lấy con dao dài 25cm rồi đi vào giường đâm một nhát ở phần bụng bà Khanh. Đang ngủ say, bị đâm bất ngờ, nạn nhân vùng dậy, rút dao khỏi người. Hoảng hốt, Vui bỏ chạy sang phòng bên cạnh, bà Khanh đuổi theo. Hai bên vật lộn, với sức khỏe vốn có, cô ta giật được con dao rồi đâm nạn nhân nhiều nhát. Sau đó, Vui đã cứa cổ bà Khanh cho chết hẳn.

    Gây án xong, Vui mở két lấy tiền, vàng cho vào túi nilông rồi giấu dưới gầm bể nước trên gác. Chưa dừng lại, nữ sát thủ này còn tạo hiện trường giả rồi đi báo cho mọi người. Không lâu sau khi giết bà Khanh, hành vi của Vui bị phát hiện. Toàn bộ số tiền cướp được tổng cộng hơn 250 triệu đồng, cơ quan điều tra cũng đã thu hồi.

    Vừa khai, Vui vừa khóc. Ở phía hàng ghế dưới, ông Trung cũng ôm mặt, bàn tay nhăn nheo quệt những giọt nước mắt lăn dài trên má. Ông tâm sự, gia cảnh khó khăn, cho con ra Hà Nội giúp việc để có thể giúp đỡ bố mẹ phần nào trang trải cuộc sống. Không có tiền, vợ chồng ông phải vay vốn của ngân hàng để phát triển sản xuất. Mùa màng thất bát, nuôi trồng lụn bại, món nợ đổ cả lên đầu hai "thân già". Vui là niềm hy vọng cuối cùng để gia đình ông bớt gánh nặng.
    Ông Trung đến tòa với tư cách giám hộ.

    Chị An trải lòng trước HĐXX về sự cảm thông với hoàn cảnh của ông Trung. Chị cho biết, cả nhà dự tính đưa trước nhiều tháng tiền lương của Vui để ông Trung trả nợ. "Có vẻ, Vui không đồng ý với chúng tôi. Nó bảo nếu cô chú đưa tiền cho bố cháu, cháu sẽ không làm nữa", chị An tâm sự. Theo chị, nếu Vui thực sự thương bố, thì sẽ không thể hiện vậy. Điều này là trái với khai nhận của bị cáo trước đó tại cơ quan điều tra, dùng số tài sản cướp được để trả nợ ngân hàng cho bố.

    Điều day dứt nhất với chị và người thân, đến giờ cả nhà vẫn không hiểu nổi, mới 16 tuổi mà Vui lại ra tay dã man vậy. Chị trình bày trước Tòa, hành vi của Vui là hoàn toàn có chủ đích, tính toán kỹ lưỡng. Dù khá bức xúc trước mức án của Viện đề nghị, nhưng pháp luật đã quy định, người chưa đến tuổi thành niên, gây án chỉ phải nhận mức án tù có thời hạn.

    Trong phần bồi thường thiệt hại cho gia đình nạn nhân, ông Trung đứng lên giọng run rẩy, khóc, trình bày, gia đình không có tiền. Ông bảo: "Từ khi bà Khanh mất, chúng tôi chưa đến thăm nom và thắp cho nạn nhân nén hương vì sợ sự phản kháng". Người bố vừa nói, khóc vừa rón rén quay sang người nhà chị An để mong sự thương cảm, rồi lại rúm ró, cúi gục mặt xuống. Từ lúc Vui gây án, cả nhà đã phải chịu nhiều tai tiếng, rẻ khinh của xóm làng và cũng từng đó ngày tháng, vợ chồng ông ăn ngủ không yên.

    Sau những phút tranh luận, giờ nghị án, ông Trung ngồi khóc trong sự bức xúc của gia đình nạn nhân. Ông chỉ biết cầu xin sự tha thứ, độ lượng từ chị An cùng người thân. Phía trên vành móng ngựa, Vui gương mặt đỏ hoe, những giọt nước mắt ân hận muộn mằn lã chã rơi. Bị cáo không dám quay xuống để xin sự tha thứ của cô An, của bố mình.

    Xem xét hành vi của bị cáo là dã man, nhưng theo luật định, HĐXX đã tuyên phạt Vui tổng hợp cho hai tội là 18 năm tù. Ông Trung cố với theo con đang bị dẫn giải ra xe chở phạm bằng những tiếng gọi đứt quãng. Hà Nội về trưa càng lạnh, con đi vào trại rồi, ông Trung vẫn thẫn thờ nhìn theo đến khi chiếc xe khuất trong dòng người đông đúc.

    Ga_001™
    T-MOD
     T-MOD

    <b>Ngày tham gia</b> Ngày tham gia : 19/01/2010
    <b>Tổng số bài gửi</b> Tổng số bài gửi : 334
    <b>Vcoin hiện có</b> Vcoin hiện có : 8593
    <b>Được cám ơn</b> Được cám ơn : 22
    <b>Câu nói ưa thích</b> Câu nói ưa thích : zo0z sao vắng tanh zậy:(
    <b>Tui tên</b> Tui tên : keny™
    <b>Tuổi</b> Tuổi : 22
    <b>Đẻ nhật</b> Đẻ nhật : 30/07/1994
    <b>Giới tính</b> Giới tính : Nam <b>Đến từ</b> Đến từ : HCM Cyti

    Re: Nước mắt người cha của osin giết chủ nhà

    Bài gửi by Ga_001™ on Sun Jan 31, 2010 3:55 pm

    con nhỏ đó chết là đáng

      Hôm nay: Wed Dec 07, 2016 3:33 pm