.::Zooz Team::.

    Chuyện Người Đàn Bà Đáng Thương

    Share

    Ga_001™
    T-MOD
     T-MOD

    <b>Ngày tham gia</b> Ngày tham gia : 19/01/2010
    <b>Tổng số bài gửi</b> Tổng số bài gửi : 334
    <b>Vcoin hiện có</b> Vcoin hiện có : 8593
    <b>Được cám ơn</b> Được cám ơn : 22
    <b>Câu nói ưa thích</b> Câu nói ưa thích : zo0z sao vắng tanh zậy:(
    <b>Tui tên</b> Tui tên : keny™
    <b>Tuổi</b> Tuổi : 22
    <b>Đẻ nhật</b> Đẻ nhật : 30/07/1994
    <b>Giới tính</b> Giới tính : Nam <b>Đến từ</b> Đến từ : HCM Cyti

    Chuyện Người Đàn Bà Đáng Thương

    Bài gửi by Ga_001™ on Tue Jan 19, 2010 2:38 am


    Hình ảnh một cụ bà đáng thương.



    window.onload = function () {resizeNewsImage("news-image", 500);}
    Những
    khi ấy, người chồng xua xua tay, nhẹ nhàng bảo: “Tôi không phải ăn xin
    đâu. Tôi leo dừa thuê, nếu ai thương tình thì kêu tôi...”


    Leo
    dừa là một nghề nguy hiểm, chỉ dành cho những người khỏe mạnh. Vậy mà ở
    miệt vườn ĐBSCL lại có nhiều người tật nguyền sinh sống bằng cái nghề
    “ôm cây” này suốt mấy chục năm qua. Tôi gặp ông Ba Mù khi ông đã ở bên
    kia sườn dốc cuộc đời nhưng hằng ngày vẫn phải dò dẫm khắp nơi tìm chỗ
    leo dừa thuê kiếm sống.


    Nhọc nhằn mưu sinh


    con ở miệt vườn Bình Thủy - Long Tuyền (Cần Thơ) chẳng mấy ai còn nhớ
    tên thật của ông Lê Văn Hòa, cứ gọi ông bằng thân phận của một người
    sống triền miên trong bóng tối: Ba Mù.


    Ông
    Ba Mù nay đã 78 tuổi, song có gần 60 năm nhọc nhằn mưu sinh bằng nghề
    leo dừa thuê mà ngay cả những người sáng mắt cũng phải lắc đầu, lè lưỡi.




    Năm nay đã 60 tuổi, bà Nguyễn Thị Ái khó thể leo dừa thuê thường xuyên như trước nên phải tìm những nghề nhẹ nhàng hơn.

    Năm
    16 tuổi, lúc đi câu cá, ông Hòa không may bị nọc độc của con trùn hổ
    dùng làm mồi câu bắn vào đôi mắt và sau đó phải chịu cảnh mù lòa. Nhà
    nghèo, biết cha mẹ không thể chăm sóc mình mãi được, chỉ vài ngày sống
    trong bóng tối chán chường, ông Hòa đã đứng lên dùng đôi tay và các
    giác quan khác làm mắt, dò dẫm từng bước chân làm lại cuộc đời.


    Ngôi
    nhà xập xệ ở vùng ngoại ô thuộc quận Bình Thủy - TP Cần Thơ là tất cả
    gia sản có được sau gần 60 năm ông Ba Mù leo dừa thuê. Nghe ông kể, tôi
    cũng không thể mường tượng được cảnh người đàn ông mù trải qua hai đời
    vợ và nuôi lớn 8 người con như thế nào. Năm 20 tuổi, ông đã có thể làm
    được đủ việc như người sáng mắt rồi lấy người vợ cùng xóm, một trong
    những cô gái đẹp nhất miệt Bình Thủy.


    Những
    năm tháng đất nước khó khăn, ông Ba Mù làm quần quật không đủ tiền nuôi
    vợ con nên người vợ đã lặng lẽ mang theo giọt máu của ông ra đi, bỏ lại
    người chồng với đứa con gái còn chưa nói tròn tiếng mẹ. “Đó là lần đầu
    tiên trong đời tôi biết đau sự đời, đau hơn cả lần tôi biết mình không
    còn nhìn thấy ánh sáng” – ông bộc bạch.


    Rồi
    nỗi đau cũng chóng qua như lần ông mới bị mù lòa. Gởi con cho người em
    gái chăm sóc, ông Ba Mù đi leo dừa thuê kiếm tiền nuôi con. Người vợ
    đang chung sống với ông trong cảnh nghèo túng dưới mái nhà đơn sơ hiện
    nay cũng là người cùng xóm.


    Trước
    khi về với ông, bà là vợ liệt sĩ nuôi những 3 con nhỏ. Lấy ông Ba Mù,
    họ có thêm 4 người con chung. Cả 8 người con của ông bà đều được nuôi
    lớn chỉ duy nhất bằng nghề leo dừa thuê của người cha mù lòa.



    đã sắp bước qua tuổi 79 nhưng ông Ba Mù vẫn chưa thể từ bỏ nghề leo dừa
    nhọc nhằn. Người ta vẫn thấy vợ chồng ông - bà đi trước, ông đặt tay
    lên vai bà theo sau - thơ thẩn đi hỏi thăm có ai thuê leo dừa hay đốn
    cây mướn không.


    Người
    lạ không biết, thấy vợ chồng một người mù già yếu dắt díu nhau trên
    đường trong bộ dạng nghèo khổ đã dúi vào tay ông bà ít tiền lẻ. Những
    khi ấy, ông Ba Mù xua xua tay, nhẹ nhàng bảo: “Tôi không phải ăn xin
    đâu. Tôi leo dừa thuê, nếu ai thương tình thì kêu tôi...”.


    Giỏi như vợ ông Đậu!

    Chứng
    kiến hình ảnh bà Nguyễn Thị Ái với đôi chân cụt sát đùi leo thoăn thoắt
    lên cây dừa cao chót vót, không ai không khỏi thán phục đôi chân kỳ
    diệu của bà.


    Nhà
    bà Ái nằm sâu hút trong xóm nghèo Rạch Đường Than, ấp Phú Đông, xã Phú
    Hữu A, huyện Châu Thành - Hậu Giang. Ở xứ này, rất ít người biết tên
    thật của bà Ái nhưng cứ hỏi bà cụt chân leo dừa vợ ông Lê Văn Đậu thì
    ai cũng biết. Dân miền Tây hay nói “Tệ hơn vợ thằng Đậu”, song bà con
    trong xóm Rạch Đường Than thì luôn miệng tấm tắc: “Giỏi như vợ ông Đậu”!


    Năm
    bà Ái 19 tuổi, ông bà về sống với nhau. Gia đình đôi bên cùng nghèo,
    đôi vợ chồng trẻ không đất làm ruộng phải sống lam lũ bằng đủ nghề.
    Những tưởng cuộc sống cứ bình lặng trôi đi như bao đôi vợ chồng nghèo
    khó ở miệt vườn, nào ngờ số phận quá cay nghiệt.


    Năm
    24 tuổi, trong một lần làm cỏ mướn ở cách nhà vài trăm mét, bà Ái giẫm
    phải trái bom từ thời chiến tranh sót lại. Một tiếng nổ long trời vang
    lên, sau đó người ta tìm thấy bà Ái nằm bất tỉnh trên vũng máu với đôi
    chân đứt lìa.


    Sau
    khi ở bệnh viện hai tháng trời điều trị, bà Ái về nhà phải nằm trên
    giường suốt vài năm ròng vì đã mất cả đôi chân. “Nhiều đêm thức giấc,
    tôi bước xuống giường té oành oạch vì quên mất đôi chân đã không còn.
    Những lúc như vậy, tôi thấy chán chường và muốn chết quách cho xong!” -
    bà Ái nhớ lại.


    Số
    phận hẩm hiu không ngừng đeo đuổi gia đình bất hạnh này. Chỉ ít lâu
    sau, ông Đậu lâm trọng bệnh không lao động được, cuộc sống gia đình họ
    rơi vào bế tắc. Không chịu đầu hàng số phận, bà Ái lê đôi chân cụt khắp
    xóm cắt cỏ mướn để nuôi chồng.


    Thấy
    việc cắt cỏ mướn không thể kéo dài được, bà Ái bèn nảy sinh ý định leo
    dừa hái trái thuê cho người trong xóm. Với đôi chân cụt sát đùi, bà tập
    leo từng cây dừa. Khi đã thuần thục, bà đi quanh xóm hỏi thăm có ai
    thuê hái dừa không.


    Thoạt
    đầu, nhiều người cứ nghĩ bà nói đùa, song các chủ vườn cũng bị thuyết
    phục bởi tài leo dừa khó tin của bà. Chuyện bà Ái cụt hai chân leo dừa
    lan truyền mỗi lúc một xa, thế là bà lại có việc làm thường xuyên để
    kiếm tiền nuôi chồng bệnh tật.


    Giờ
    đã 60 tuổi, người phụ nữ cụt hết hai chân như bà Ái khó thể leo dừa
    thuê thường xuyên như trước. Vợ chồng bà sống với nhau không có lấy một
    mụn con. Thế nên, gánh nặng mưu sinh vẫn đặt lên đôi vai của người đàn
    bà tật nguyền này. Bà Ái phải tìm thêm nhiều nghề khác nhẹ nhàng hơn để
    kiếm sống.


    Dẫu
    có nhiều đêm bên ánh đèn le lói trong ngôi nhà tồi tàn ven con rạch
    nhỏ, bà Ái ngồi thui thủi tủi phận mình hẩm hiu, song vợ chồng bà chưa
    một lần nặng lời với nhau. Người tật nguyền, người mắc bệnh nan y nhưng
    đôi vợ chồng già ấy vẫn từng ngày gắng gượng dìu nhau vượt qua cuộc
    sống gập ghềnh...


    Ga_001™
    T-MOD
     T-MOD

    <b>Ngày tham gia</b> Ngày tham gia : 19/01/2010
    <b>Tổng số bài gửi</b> Tổng số bài gửi : 334
    <b>Vcoin hiện có</b> Vcoin hiện có : 8593
    <b>Được cám ơn</b> Được cám ơn : 22
    <b>Câu nói ưa thích</b> Câu nói ưa thích : zo0z sao vắng tanh zậy:(
    <b>Tui tên</b> Tui tên : keny™
    <b>Tuổi</b> Tuổi : 22
    <b>Đẻ nhật</b> Đẻ nhật : 30/07/1994
    <b>Giới tính</b> Giới tính : Nam <b>Đến từ</b> Đến từ : HCM Cyti

    Re: Chuyện Người Đàn Bà Đáng Thương

    Bài gửi by Ga_001™ on Tue Jan 19, 2010 2:39 am

    em đọc xong em vãi cã nước mắt .thật cảm động trên đời lại có nhưng người phi thường đến vậy

      Hôm nay: Wed Dec 07, 2016 3:39 pm